
NẮNG DỖI HỜN
Cầm tay em bàn tay mềm nhung gấm
Bóng ngã nghiêng che gió cuốn hương lòng
Chiều tiển biệt mắt môi buồn chẳng nói
Ý ngầm thôi… xa nhé tuổi hoài mong
Cầm tay em guộc gầy đong nỗi nhớ
Gặp nhau rồi mây gió quyện tình thơ
Chiều bở ngở vết hằn xưa khó xóa
Bịn rịn hoài nối tiếc chuyện vu vơ
Cầm tay em tự dưng lòng khó tả
Hương ấm nồng băng giá hẹn hò đau
Nơi bến cũ giờ nhịp cầu hoen rỉ
Lá tím vàng chiều ngã bóng lòng nhau
Cầm tay em gió trở mùa thu úa
Ngầm bảo rằng lần nữa hẹn lần sau
Chiều bịn rịn hai ta buồn không nói
Sóng lặng thầm hờn dỗi nắng hoe màu.
Vetra